Không sân khấu, không ánh đèn biểu diễn, MONO chọn một không gian nhỏ với trà và những cuộc trò chuyện để kể về âm nhạc theo một cách khác. Tối 11.9, tập đầu tiên của podcast “Mỹ Điệu Quán” chính thức lên sóng với hai khách mời Mỹ Anh và LowG, cùng nhà văn Anh Khang trong vai trò dẫn dắt câu chuyện.
“Mỹ Điệu Quán” được xem như phần mở rộng của thế giới “Mỹ Điệu Ca” – album phòng thu thứ hai của MONO. Nếu âm nhạc là nơi nam ca sĩ gửi gắm những điều muốn nói bằng giai điệu, podcast lại tạo ra một không gian để những câu chuyện phía sau các ca khúc được kể trực tiếp, chậm rãi và nhiều tính đối thoại hơn.
Trong gần 40 phút, MONO không chỉ nói về quá trình làm nhạc mà cùng khách mời bàn về những trải nghiệm cá nhân, cách đối diện với áp lực, nỗi sợ và những lựa chọn trong hành trình trưởng thành. Cách xây dựng này giúp chương trình tránh được cảm giác của một cuộc phỏng vấn quảng bá sản phẩm, thay vào đó giống một buổi trò chuyện giữa những người trẻ cùng hoạt động trong âm nhạc.
Ngay khi mở đầu, MONO tạo không khí gần gũi bằng lời chào: “Hello, xin chào khách quý đến nhà. Chào Mỹ Anh, chào LowG”. Anh gọi những người xuất hiện trong chương trình là “khách quý” của quán trà và cho biết muốn cùng họ “lắng lòng lại để nghe được tiếng lòng của chính chúng ta”.
Trà vì thế không chỉ là đạo cụ trong bối cảnh mà trở thành một phần của ý tưởng chương trình. Nhà văn Anh Khang kể về lời khuyên quen thuộc của các bậc thiền sư dành cho người đang có nhiều phiền muộn: “Uống trà đi”. Theo anh, việc ngồi xuống, đun nước, chờ trà ngấm rồi uống trong sự bình lặng có thể giúp con người tạm gác những xáo trộn để nhìn lại chính mình.
Mỗi khách mời sau đó được chọn một loại trà. MONO chọn Mật Lan Tùng, loại trà có vị đắng ban đầu nhưng để lại hậu vị ngọt. Sự lựa chọn tưởng như đơn giản này lại trở thành một cách để các nhân vật nói về những trải nghiệm của mình – những điều có thể không dễ chịu ở thời điểm xảy ra nhưng sau cùng lại tạo nên dư vị riêng.
Một câu chuyện đáng chú ý trong tập đầu tiên xoay quanh “Cuộc Gặp Gỡ”, ca khúc nằm trong album “Mỹ Điệu Ca”. Đây cũng là tác phẩm được cả Mỹ Anh và LowG nhắc đến khi chia sẻ về bài hát họ ấn tượng nhất trong album.
MONO tiết lộ ca khúc có mối liên hệ với một bản demo được thực hiện từ khoảng 3 năm trước, trong đó từng có sự góp giọng của LowG. Thời điểm ấy, MONO muốn kết hợp với rapper này và hai người đã thử một phiên bản có phần rap. Tuy nhiên, dự án sau đó không đi tiếp theo hướng ban đầu.
“Lúc đó, tôi rất muốn mời anh LowG để kết hợp làm một bài hát. Cũng đã từng có một phiên bản có verse rap của anh LowG rồi, nhưng về sau tôi lại nghĩ rằng hai anh em sẽ có một bài hát khác phù hợp hơn”, MONO chia sẻ.
Điều bất ngờ là LowG không nhận ra sự liên quan ngay từ đầu. Chỉ sau khi nghe toàn bộ album, anh mới thấy giai điệu quen thuộc và nhớ lại bản nhạc hai người từng thực hiện. Câu chuyện cho thấy một sản phẩm âm nhạc đôi khi có thể trải qua nhiều hình thức khác nhau trước khi tìm được phiên bản cuối cùng.
Từ “Cuộc Gặp Gỡ”, cuộc trò chuyện mở rộng sang câu hỏi về chất liệu sáng tác. Liệu một nghệ sĩ có cần phải trải qua đúng những câu chuyện được kể trong ca khúc mới có thể tạo ra cảm xúc chân thật? LowG cho rằng không nhất thiết. Theo anh, người viết có thể tưởng tượng, quan sát và hóa thân vào câu chuyện như một người kể chuyện, thay vì chỉ sử dụng trải nghiệm cá nhân.
Nam rapper cũng nhắc đến album mới của mình và cho rằng đó là cách anh nhìn lại quá khứ. Anh muốn dành sự tri ân cho phiên bản bản thân của những năm trước, đồng thời ghi nhận một giai đoạn đáng nhớ của hip hop Việt Nam.
Ở phần trò chuyện riêng tư hơn, mỗi nghệ sĩ được yêu cầu chọn một từ khóa đại diện cho mình ở hiện tại. Mỹ Anh chọn “sợ”. Nữ ca sĩ thừa nhận bản thân vẫn có nhiều nỗi sợ nhưng đang học cách biến chúng thành động lực. Với cô, nỗi sợ có thể trở thành lý do để thử những điều nằm ngoài vùng an toàn.
MONO lại chọn “bền bỉ”. Anh cho rằng trong hành trình làm nghề, có những lúc năng lượng giảm xuống, nhưng điều quan trọng là không dừng lại. “Mình có tiếp tục với nó không? Có. Mình vẫn tiếp tục, dù mình mệt mình vẫn đi”, anh nói.
Câu chuyện về “Khởi Điệu”, chương đầu tiên trong “Mỹ Điệu Ca”, cũng được MONO giải thích bằng một quan niệm ngắn gọn: “Mọi khoảnh khắc đều có thể là khởi đầu, nếu chúng ta cho phép”. Đây cũng có thể xem là tinh thần xuyên suốt chương trình – mỗi cuộc gặp, mỗi câu chuyện đều có khả năng mở ra một điều mới.
Cuối chương trình, LowG dành nhiều lời trân trọng cho MONO, nhận xét đàn em là một trong những người sinh từ năm 2000 có sự trưởng thành và sâu sắc mà anh biết. Đáp lại, MONO nói về sự biết ơn đối với những người đã xuất hiện trong hành trình của mình và xem mỗi cuộc gặp là một món quà mang đến cảm hứng để tiếp tục bước đi.
Sau khi tập đầu tiên lên sóng, “Mỹ Điệu Quán” nhận được những phản hồi tích cực từ khán giả. Nhiều ý kiến đánh giá cao cách MONO xây dựng hình ảnh xuyên suốt từ âm nhạc đến nội dung bên lề, đồng thời tạo được không gian để nghệ sĩ trẻ chia sẻ những suy nghĩ ít khi xuất hiện trong các cuộc phỏng vấn thông thường.
Với “Mỹ Điệu Quán”, MONO không đơn thuần kéo dài câu chuyện của “Mỹ Điệu Ca” sang một định dạng khác. Quan trọng hơn, anh đang thử tạo một không gian đối thoại, nơi âm nhạc trở thành điểm bắt đầu để nói về con người. Sau những giai điệu, nghệ sĩ cũng có những nỗi sợ, sự hoài nghi, mệt mỏi và cả mong muốn được tiếp tục. Chính những câu chuyện ấy giúp thế giới âm nhạc của MONO có thêm một lớp nghĩa đời thường và gần gũi hơn với khán giả








