Từ tháng 8 đến giữa tháng 9/2026, phòng vé Việt chứng kiến sự xuất hiện của một loạt tác phẩm nội địa với màu sắc khá khác nhau, từ hài gia đình, tâm linh đến huyền sử và tâm lý. Mỗi phim có một cách tiếp cận riêng, nhưng điểm chung là đều cố gắng tìm chất liệu gần gũi với khán giả Việt.
Sau giai đoạn đầu năm sôi động, điện ảnh Việt bước vào tháng 8 với những dự án hướng tới kỳ nghỉ hè và Quốc khánh 2/9. Từ câu chuyện khoảng cách thế hệ trong Nghỉ hè sợ nghỉ hưu, cuộc sống của một gia đình giàu có trong Quý tử vượt giàu đến tham vọng dựng thế giới huyền sử của Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh, các bộ phim cho thấy thị trường đang tiếp tục mở rộng về đề tài.
Sang tháng 9, Mãi nợ một lời tạm biệt và Lên hương lại chuyển hướng sang những câu chuyện giàu tính riêng tư hơn. Một bên là ký ức về tình bà cháu, một bên khai thác nghề mai táng để nói về tình thân. Nếu đặt cạnh nhau, những bộ phim này tạo thành một lát cắt tương đối rõ về điện ảnh Việt thời điểm hiện tại: không chỉ tìm kiếm tiếng cười hay những màn giải trí đơn thuần, nhiều tác phẩm muốn dùng câu chuyện gia đình để chạm đến những vấn đề rộng hơn.
Nghỉ hè sợ nghỉ hưu: Tiếng cười đứng cạnh ký ức chiến tranh
Khởi chiếu từ ngày 21/8, Nghỉ hè sợ nghỉ hưu của Huỳnh Lập mở màn cho cuộc đua phim Việt dịp Quốc khánh. Phim xoay quanh Trí Bình, một chàng trai Gen Z thất nghiệp, trở về quê với ý định thuyết phục ông nội cho mượn mặt bằng để mở quán cà phê. Ông Thời, một cựu chiến binh, lại có cách nhìn hoàn toàn khác về cuộc sống của cháu mình.
Điểm thú vị của phim nằm ở việc Huỳnh Lập không chỉ sử dụng công thức hài quen thuộc. Câu chuyện tâm linh được đặt bên cạnh ký ức chiến tranh và khoảng cách thế hệ. Cody Nam Võ tạo năng lượng trẻ cho phim, trong khi nghệ sĩ Cao Minh giữ phần cảm xúc bằng cách diễn tiết chế, đặc biệt ở những phân đoạn nhân vật đối diện với quá khứ.
Tuy nhiên, tác phẩm cũng gặp khó khi phải cân bằng quá nhiều lớp chủ đề. Khi chuyển từ hài gia đình sang ký ức chiến tranh, một số thông điệp có lúc được thể hiện khá trực tiếp. Dù vậy, đây vẫn là bộ phim dễ tiếp cận nhờ câu chuyện gần gũi, cách kể nhẹ nhàng và sự kết hợp giữa tiếng cười với cảm xúc.
Quý tử vượt giàu: Khi cha mẹ giả nghèo để dạy con
Ra rạp ngày 28/8, Quý tử vượt giàu đánh dấu sự trở lại của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng với dòng phim hài gia đình. Thu Trang và Tiến Luật vào vai một cặp vợ chồng giàu có nhưng quyết định tạo dựng cuộc sống nghèo khó để con trai hiểu hơn về giá trị của đồng tiền và lao động.
Đây là phiên bản Việt của Successor, bộ phim Trung Quốc từng đạt doanh thu gần 470 triệu USD. Vì vậy, thử thách lớn nhất của tác phẩm không chỉ nằm ở câu chuyện mà còn ở khả năng Việt hóa chất liệu gốc.
Thu Trang và Tiến Luật mang đến sự ăn ý vốn đã quen thuộc với khán giả. Các tình huống giả nghèo tạo nhiều cơ hội cho yếu tố hài phát huy, trong khi tuyến gia đình giúp bộ phim giữ được sự dễ xem, đặc biệt với nhóm khán giả đi rạp cùng người thân.
Dẫu vậy, vì đi theo mô-típ khá rõ ràng, phim không tạo nhiều bất ngờ về mặt kịch bản. Những người tìm kiếm một tác phẩm gia đình nhẹ nhàng, dễ hiểu có thể tìm thấy sự phù hợp; ngược lại, khán giả kỳ vọng vào một câu chuyện nhiều lớp có thể cảm thấy bộ phim còn an toàn.
Hộ linh tráng sĩ: Tham vọng lớn của dòng phim huyền sử
Nếu Quý tử vượt giàu chọn cách tiếp cận đại chúng thì Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh lại đặt cược vào quy mô. Bộ phim khai thác câu chuyện liên quan đến vua Đinh Tiên Hoàng, những bí mật quanh 99 quan tài cùng các tuyến phiêu lưu, võ thuật, tình thân và tranh đấu quyền lực.
Điểm dễ nhận thấy nhất của phim là phần hình ảnh. Những bối cảnh cổ, không gian huyền bí và các trường đoạn hành động cho thấy ê-kíp muốn đưa phim lịch sử – huyền sử Việt ra khỏi cách thể hiện quen thuộc. Các đánh giá sau suất chiếu cũng ghi nhận sự đầu tư về bối cảnh, quay phim và hành động.
Nhưng tham vọng cũng trở thành điểm yếu. Phim muốn cùng lúc kể quá nhiều câu chuyện: bí ẩn, chính trị, võ thuật, tình yêu, tình thân và vận mệnh quốc gia. Với thời lượng dài, nhiều tuyến nhân vật vẫn không có đủ không gian để phát triển trọn vẹn. VnExpress nhận xét sự chú ý của tác phẩm bị chia nhỏ bởi quá nhiều lớp nội dung.
Dù còn nhiều điểm gây tranh luận, Hộ linh tráng sĩ đáng chú ý ở nỗ lực xây dựng một thế giới điện ảnh huyền sử Việt có quy mô lớn hơn.
Mãi nợ một lời tạm biệt: Bộ phim của ký ức và những điều chưa nói
Ra rạp ngày 11/9, Mãi nợ một lời tạm biệt đi theo hướng hoàn toàn khác. Phim kể về Daniel, một người đàn ông trưởng thành trở lại với những ký ức thời thơ ấu bên bà nội Hương, từ đó đối diện với gia đình, mất mát và những lời chưa kịp nói. Tác phẩm có sự tham gia của diễn viên Kiều Chinh và được phát triển từ câu chuyện mang màu sắc tự truyện của Daniel K. Winn.
Điểm sáng của phim là diễn xuất. Kiều Chinh mang đến một hình ảnh người bà ấm áp nhưng không được lý tưởng hóa, trong khi Uy Nhân tạo được sự tự nhiên ở những phân đoạn tuổi thơ. Không khí hoài niệm, bối cảnh Sài Gòn và mối quan hệ bà cháu trở thành phần cảm xúc quan trọng nhất.
Nhược điểm của tác phẩm nằm ở nhịp kể. Cách sử dụng hồi tưởng, lời dẫn và những khoảng lặng khiến bộ phim đôi lúc kéo dài cảm xúc hơn cần thiết. Tuy nhiên, với khán giả yêu thích dòng phim gia đình, hoài niệm và thiên về nội tâm, đây là một lựa chọn khác biệt giữa mùa phim nhiều tác phẩm thiên về giải trí.
Lên hương: Chiếc quan tài và câu chuyện về người đang sống
Tính đến ngày 16/9, Lên hương là cái tên mới nhất tạo được nhiều thảo luận. Phim có các suất chiếu đặc biệt từ ngày 11 đến 13/9 và dự kiến khởi chiếu chính thức ngày 18/9.
Khương Ngọc và Tấn Hoàng Thông chọn một chất liệu khá lạ: nghề mai táng. Tâm, do Võ Tấn Phát đóng, là chàng trai nghèo cần tiền chữa bệnh cho mẹ. Anh gặp bà Mũi, chủ một trại hòm ế khách do Hồng Đào thể hiện. Từ một giao kèo kỳ quặc liên quan đến việc “nằm hòm cầu vận”, câu chuyện dần chuyển thành hành trình khám phá những tổn thương gia đình.
Điểm mạnh của Lên hương là cách biến không gian vốn dễ gợi cảm giác u tối thành một nơi mưu sinh rất đời thường. Hài đen được sử dụng để tạo tiếng cười, trước khi bộ phim chuyển dần sang những khoảng lặng về tình mẹ, sự cô độc và nhu cầu được sống theo lựa chọn của mình.
Hồng Đào là một trong những điểm sáng của phim. Nhân vật bà Mũi có vẻ ngoài cộc cằn, thực dụng nhưng bên trong là một người phụ nữ chịu nhiều tổn thương. Võ Tấn Phát cũng gây chú ý khi thể hiện Tâm bằng những phản ứng cơ thể và sự kìm nén thay vì liên tục đẩy cảm xúc lên cao.
Dù vậy, phần giải quyết một số bí mật trong quá khứ còn được đánh giá là khá vội. Chính vì thế, bộ phim tạo được cảm xúc nhờ diễn xuất và chất liệu đời sống nhưng chưa phải lúc nào cũng thuyết phục hoàn toàn ở phần nhân quả của câu chuyện.
Nhìn tổng thể, từ tháng 8 đến giữa tháng 9, phim Việt cho thấy một bức tranh tương đối đa dạng. Nghỉ hè sợ nghỉ hưu tìm tiếng nói giữa hai thế hệ; Quý tử vượt giàu khai thác bài học gia đình bằng công thức hài; Hộ linh tráng sĩ thử sức với huyền sử quy mô lớn; Mãi nợ một lời tạm biệt đi vào ký ức và chia ly; còn Lên hương dùng một nghề đặc biệt để kể câu chuyện về những người đang sống.
Điểm đáng chú ý là dù khác thể loại, phần lớn các tác phẩm đều quay về một chủ đề quen thuộc: gia đình và cách con người đối diện với những món nợ tình cảm. Đây có thể chưa phải một mùa phim hoàn toàn đồng đều về chất lượng, nhưng cho thấy điện ảnh Việt đang tiếp tục thử nhiều hướng kể khác nhau để tìm sự kết nối với khán giả.
Thái Đức





